« Search Results »

Welcome Guest. Please Login or Register.
Nov 21st, 2009, 1:40pm




Song That Homepage


Song That Radio
  Search Results
Search Results

Total results: 10


 1   To Hong Dong Tinh Nam / Tim ban trai chan thanh den voi nhau !  on: Nov 20th, 2009, 9:55pm
Started by gaybuoncodon1969 | Post by gaybuoncodon1969
Minh la Tam ,hien song va lam viec tai sai gon,minh 40 mong duoc lam quen voi tat ca cac ban tuoi trung nien tro len de lam ban va co the tien xa neu hop nhau,minh thi song chan thanh vi the hy vong se don nhan duoc tinh cam chan thanh tu nhung nguoi ban den voi nhau bang tinh cam chan thanh !co the thu ve :boyg70@yahoo.com.
 
  Reply Quote Notify of replies

 2   Tho Van/Poem Prose / Re: QUA CỬA TRẦM PHÙ  on: Oct 1st, 2009, 8:34pm
Started by l ngh297a quang tu7845n | Post by tuan2008
.



nha^.t ky' tha^t' la.c

714 trang.

homosexual - vietnamese - war
ddo^ng` ti'nh luye^n' ai' - vie^.t nam - chie^n' tranh

http://www.scribd.com/doc/20289195/NhatKyThatLac



.





.
 
  Reply Quote Notify of replies

 3   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:15am
Started by caomientu | Post by caomientu
Hôm nay Ông mặc lại chiếc áo mà lần đầu gặp Tôi Ông đă mặc. Chiếc áo màu đen với hàng nút gỗ đến ngực, xẻ tà hai bên. Tôi hay đùa rằng nó trông giống chiếc áo bà ba của các bác nông dân thường mặc . Rằng chỉ có một ḿnh Ông mới đủ can đảm mặc kiểu áo nầy ra đường . Ông bảo chiếc áo nầy là dấu hiệu riêng của Ông. Vậy nhé! Ông hăy mặc nó mỗi khi Ông đến với Tôi. Và sẽ như thế suốt cuộc đời của tôi, Suốt cuộc đời của áo.
"Đi nhé !"
"Ừ ! rồi sẽ về chứ ?"
"Không biết !"
"Tôi chờ !"
"Ừ ! chờ đi !"

Tôi vội vă bước đi như trốn chạy. Bước đi không quay lại nh́n dù chỉ một lần. Tôi sợ Ông sẽ nh́n thấy tôi đang khóc. Tôi không muốn ông mủi ḷng v́ tôi nữa. Hăy để cho thời gian làm công việc của nó. Đó là xoa dịu những nổi đau, mất mát. Ngày mai trời lại sáng !

Tôi ngồi lại trên băng ghế không hồn. Cứ như Ông đă mang theo một phần con người tôi ra đi măi măi. Xung quanh tôi dường như vắng lặng. Mọi người xung quanh bỗng tan loăng ra, chảy tràn ra thành một ḍng nước lũ. Ḍng nước lũ cứ ngập dần lên. Bắt đầu từ gót chân rồi lên đến ngang ngực. Ḍng nước cứ thế mà dâng lên măi, lên măi qua đầu, nhấn ch́m tôi xuống. Tôi cố vùng vẫy , cố ngoi lên khỏi ḍng nước-người ấy để nh́n theo bóng dáng của Ông. Nhưng bóng Ông nhỏ bé cũng đang lặn ngụp trong ḍng người vô t́nh ấy. Tôi cố ngoi lên măi cũng chỉ thấy thấp thóang bóng h́nh của ông và biến mất .Rồi cứ thế tôi ch́m dần xuống, ch́m xuống. Nhưng tôi đă không c̣n đủ sức vẫy vùng để thóat ra nữa rồi. Tôi chỉ c̣n đủ sức để cúi mặt thật thấp, đủ sức để đưa hai tay che mặt. Tôi không muốn mọi người xung quanh nh́n thấy gương mặt xác chết của ḿnh.
Bước vào khoang máy bay. Tôi loạng choạng cất túi xách tay vào ngăn hành lư . Từ trong túi rơi ra một chiếc hộp vuông gói giấy hoa cẩn thận. Bên trong hộp là một chíếc bật lửa và một mẩu giấy nhỏ với vỏn vẹn hai câu :
"Không c̣n ai đường về ôi quá dài ! Những đêm xa người.
"Chén rượu cay một ḿnh tôi uống ḥai trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi"
Chiếc phi cơ từ từ cất cánh. Tôi nh́n qua cửa sổ thấy h́nh ảnh Sài G̣n nḥa dần trong mây khói. H́nh như dưới ấy trời đang mưa !
Giờ khởi đầu kết thúc
Xuôi theo bánh luân hồi.
Ḍng thời gian ch́ nặng.
Lá vàng nào vừa rơi.

Qua cơn say thức dậy.
Sáng hạ nồng cỏ cây.
Tờ lịch rơi khó nhọc.
Nổi đau nào c̣n đây.

Vẫn mong manh khói sương.
Yêu thương? Chẵng yêu thương.
Vẫn sỏi đá ven đường.
Yêu thương! Chẵng yêu thương.

… Yêu thương, chẵng yêu thương.
Ta khấn ḥai kinh khổ.
Nghiệp chướng nào c̣n vương.
T́nh thiên thu nức nở.

Buồn thả khói về mây.
Ta xin thôi khóc nữa.
Xin cho quên lời hứa.
Chuyến tàu suốt không ga.

Ta cũng đành quên ta.
Giờ thôi đành cúi mặt.
Chờ xuôi tay nhắm mắt.
Lần t́m về bên nhau.

Cali 09/2009
Cao Miên Tử


 
  Reply Quote Notify of replies

 4   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:12am
Started by caomientu | Post by caomientu
VỸ THANH


Sân bay Tân Sơn Nhất Tháng Tư Một Chín Chín Tám

Chấm hết ! Bây giờ th́ tôi ra đi , thật rồi !. Sân bay ồn ào như tổ kiến bị hun khói. Người đi kẻ ở chen chúc, chập chùng. Người ta thả hết cảm xúc, tha hồ bày tỏ không cần tiết kiệm vào những giây phút như thế nầy. Nước mắt tuôn ra , hội tụ lại thành những ḍng sông nhỏ trôi ra mặt đường . Gặp hơi nóng mặt trời tháng tư, Những ḍng sông nước mắt ấy nhanh chóng bốc hơi lên trời , Kết tụ lại thành vài đám mây xám xịt. Thảo nào, Vào ngày nóng bức như thế nầy mà mây đen lại phủ quanh bầu trời. Nhưng những đám mây nước mắt ấy lại không đủ đầy , không đủ nhiều để tạo thành một cơn mưa. Mà nếu như có mưa th́ tôi đă ở lại. Nếu như ông khóc lúc nầy th́ chắc là đủ nước để tạo thành một cơn mưa. Nhưng ông lại không khóc. Ông đang không say. Ông đang tỉnh táo. Mà chắc là ông chỉ khóc một lần thôi ! Ông là đàn ông mà !
Đừng nh́n tôi như thế ! Đừng làm ḷng tôi thêm vỡ nát! Đừng van xin tôi van xin Ông ở lại. Tôi sẽ không làm thế đâu. Mà cũng không thể làm như thế. Đừng nh́n tôi nữa!Đừng thôi miên tôi bằng ánh nh́n tha thiết nữa ! Đừng đ̣i hỏi tôi đ̣i hỏi Ông một lời hứa nào nữa cả. Vô nghĩa! Lời nói không c̣n ư nghĩa ǵ trong lúc nầy.
Tôi nắm lấy bàn tay của ông như sợ rằng nó sẽ vuột mất hay tan biến đi. Mà dường như thế thật ! Bàn tay ông giờ lạnh cóng, bất động. Ṭan thân ông cũng bất động. Không có một dấu hiệu nào cho thấy rằng ông đang thở. Thôi rồi ! Ông đang chết . Ông đang hóa đá từng phần trước mắt tôi. Tôi hỏang sợ nh́n quanh cầu cứu. Nhưng h́nh như hơi lạnh từ người ông cũng đang chuyền qua bàn tay tôi, khiến cho ṭan thân tôi cũng bắt đầu đông cứng lại. Tôi cũng đang chết dần. Mọi người đang mải mê đưa tiển nhau. Không ai nh́n thấy có hai người đàn ông đang chết trong tư thế tay nắm tay giữa sân bay ồn ào và nóng bức.
Đêm qua Tôi không đến dự tiệc chia tay của ông. Tôi biết mọi người rất ngạc nhiên v́ điều nầy. V́ ai cũng biết về mối quan hệ của chúng ta . Thế mà tôi đă cố t́nh không đến!
Chỉ có Ông là hiểu v́ sao tôi không đến . V́ Tôi không muốn nghe Ông hát " Phôi pha" . V́ khi nghe Ông hát bài nầy th́ Tôi sẽ khóc. Tôi sẽ van xin Ông ở lại. Mà nếu như Tôi chỉ khóc một lần nữa thôi , hai giọt nước mắt nữa thôi th́ cũng đủ thành một cơn mưa. Mà nếu Sài G̣n c̣n mưa th́ Ông c̣n ở lại. V́ thế Tôi đă không có mặt trong đêm qua.
Đêm qua Ông đă đến t́m tôi ngay sau buổi tiệc tàn. Tôi nh́n thấy Ông ngoài cửa sổ. Nhưng tôi đă không ra mở cửa. Tôi không muốn Ông nh́n thấy tôi trong bộ dạng nầy. Tôi không muốn Ông nh́n thấy tôi đang yếu đuối.
Tôi biết chắc chắn rằng ông không ngủ. Cửa sổ nhà ông đêm qua vẫn sáng đèn. Ông có nh́n thấy tôi không ? Qua song cửa sổ tôi nh́n thấy ông đang thức đọc sách. Tôi đóan chắc ông đang đọc một quyển sách kiếm hiệp của Kim Dung. Ông vốn mê truyện chưởng mà.! Nhưng tôi cũng biết rằng ông đang nh́n vào một trang giấy trắng không có chữ. Bởi v́ ông không đọc thấy một chữ nào , không hiểu được một chữ nào trong đó. Tôi cũng nh́n thấy tô ḿ gà không hành đang nguội lạnh ở trên bàn nơi ông đang ngồi. Tô ḿ không cho hành không cho tỏi. Ông vốn không thích ăn hành tỏi mà ! C̣n thiết ǵ mà ăn nữa. B́nh thường vào lúc nầy thế nào ông cũng chạy xe đến nhà tôi để rủ đi ăn khuya rồi. Nhưng đêm nay th́ khác. Ngày mai cũng sẽ khác. Nhiều năm sau cũng sẽ khác. Khi cái "khác" ấy lặp lại quá nhiều và quá lâu th́ rồi sẽ biến thành cái sự "quen" Rồi Ông sẽ quen với sự xa cách nầy. Hăy tập quen dần với nổi buồn nầy đi! Tôi cũng vậy !

 
  Reply Quote Notify of replies

 5   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:07am
Started by caomientu | Post by caomientu


Th́ 9
Sài G̣n những ngày kế tiếp

Quên!
Ừ! Quên hết! Chiều nay tôi không gọi điện thoại cho ông nữa.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Tôi muốn được một ḿnh. Đi đâu? Tôi không biết phải đi đâu nữa. Thành phố bỗng trở thành xa lạ và rộng thênh thang khi không có ông bên cạnh.
Quán “ Thằng Nhóc” đêm nay vẫn đông vui như mọi hôm. Có một đám sinh nhật của ai đó được tổ chức ở đây. Có kẻ nào đó đang hát “Phôi pha”, bài hát mà ông đă từng hát. Giọng hát xa lạ đó vô t́nh đưa tôi trở về với ông và những kỷ niệm. Tôi nốc cạn chai bia như để ḱm nén nỗi nhớ day dứt vào tận đáy ḷng. Hơi bia cay nồng khiến mắt tôi ngấn nước. Không! Tôi không khóc. Tôi không khóc nữa. Những giọt nước mắt bây giờ cũng không đủ để giữ chân ông lại. Mà ở lại để làm ǵ chứ? Ở lại là một lần nữa tự trói nhau vào ṿng dây tuyệt vọng. Ra đi lúc nầy là một giải pháp đúng đắn nhất. Có tàn nhẫn đấy nhưng đúng đắn. Hoặc ra đi hoặc tự đưa nhau vào cái chết! Tôi lắc đầu xua tan đi những ư nghĩ ngông cuồng trong đầu.
Tôi chạy xe loanh quanh trong thành phố.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Đêm nay không mưa. Chắc là cơn mưa cuối cùng cũng đă đi qua thành phố. Ông sẽ không cần phải lo lắng rằng tôi có thể sẽ quên mang theo áo mưa. Không cần phải gọi điện thoại để nhắc nhở tôi hăy t́m một nơi nào đó để trú tạm. Không cần phải lo trễ hẹn. Ông sẽ không chờ đợi.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Tôi dừng lại trước cửa nhà L. Người t́nh trong bóng tối của tôi. Lâu lắm rồi tôi đă không t́m đến đây, không gặp cô ấy. V́ lúc đó tôi có ông. Bây giờ th́ không c̣n ông nữa. Tôi lại đến t́m cô ấy.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Tôi vồ lấy L. bế thốc cô ấy vào giường. Không cần biết cô ấy đang sửng sốt ra sao. Không cần nghe cô ấy nói những ǵ. Tôi muốn được yêu. Tôi muốn được làm t́nh. Tôi muốn quên.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Tôi xé tọat chiếc áo ngủ mỏng manh trên người cô ấy. Hành động mạnh bạo của tôi khiến L. thét lên đau đớn. Tôi không nghe thấy ǵ. Tôi không muốn nghe thấy điều ǵ cả. Tôi đè lên người nàng. Khóa chặt môi nàng bằng chiếc hôn nồng nặc mùi rượu. Tôi làm t́nh như một con sư tử vồ lấy con mồi. Tôi muốn xả hết những năng lượng ứ nghẹn trong con người tôi. Tôi muốn ḿnh kiệt sức. Tôi muốn quên.
Quên !
Quên hết
Quên !
Quên hết
Quên !
Quên hết
Quên !
Quên hết
Tôi buông nàng ra. Mệt mơi! Tôi đă quên. Ừ tôi đang quên! Tôi cứ nằm như thế nh́n lên trần nhà, nơi có cái quạt gió đang quay hết tốc lực. Trần truồng và thanh thản. Tôi cố trừng mắt nh́n thẳng vào chiếc quạt đang quay trên trần nhà ấy để cố xua đi cơn buồn ngủ đang ập đến. Không ! Tôi không được nhắm mắt lại lúc nầy. V́ khi nhắm mắt lại, tôi sẽ thấy h́nh ảnh của ông lại đến. Không ! đừng nhắm mắt lại! Nước mắt tôi chảy ra cay xè . Đôi mi tôi díp lại. Cuối cùng tôi đă chịu thua. Tôi không cưỡng lại được với cơn buồn ngủ nữa rồi.
Tôi không muốn gặp ông nữa.
Nhưng ông vẫn trở lại, nhẹ nhàng như giấc ngủ…
Ngày về.
Trời không mưa nữa
Người không c̣n trách mưa
và thao thức đêm thâu trở gió
Lối bùn xưa giờ xa lạ khôn cùng
Ngày về
Mưa không đến ung dung
Người không chờ vật vă
Buồn nào ủ sâu dưới thảm lá
Sẽ bốc bay theo hơi nóng ban ngày
Ngày về
người nhặt lại cuộc đời
trả đêm về ánh sáng
người rảo bước trong ban mai nắng
Tự hỏi ḿnh c̣n buồn trách ai không?
Người hết chờ người đến ngầu đục nhánh sông
Nhịp cầu khuya bụi mốc
Người về , ḿnh vui
Sao buồn lên sợi tóc ?
Th́ ngậm ngùi đưa tiển thuở ḿnh ta

 
  Reply Quote Notify of replies

 6   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:05am
Started by caomientu | Post by caomientu
"Thôi ngủ đi ! Người lăng mạn cuối cùng của thế kỷ ! Ừ ! th́ ngủ cho say đi ! Rồi cũng sẽ đến lúc mặt trời lên . Tôi sẽ về với gia đ́nh tôi, Ông sẽ ra đi cùng người vợ mới cưới. Những ǵ đang diễn ra đêm nay cũng sẽ tan theo vào quên lăng. Chỉ có những khi đêm xuống , những lúc khép mắt lại, mong sao Ông sẽ "nh́n" thấy h́nh ảnh nầy, cảm giác được sự ấm áp của ṿng tay nầy.Mong sao những lúc khép mắt hiếm hoi ấy ông sẽ nghe thấy lời th́ thầm nầy , nghe thấy từng hơi thở nầy để rồi sáng mai lại thức giấc trong lăng quên ,lại về với thực tại.
Rồi tôi nhắm mắt lại . Nhắm mắt để trổi dậy, tay trong tay dung dăng dung dẻ. Chúng tôi cứ thế mà dắt nhau đi . Dọc theo băi biển , đạp lên những xác cá ương và những vỏ ṣ vỏ ốc. Sóng biển gào thét bên tai nghe năo nùng thê thảm. Trong tiếng sóng biển có lẫn với tiếng khóc than và tiếng kêu gào của hai người đàn bà đang mong chúng tôi trở lại. Trở lại với bổn phận và nghĩa vụ. Trở lại với thực tại đắng cay . Nhưng chúng tôi không nghe thấy ǵ v́ chúng tôi đang nhắm mắt. Chúng tôi cứ nhắm mắt lại mà đi. Vượt qua hàng rào của những chiếc dù màu lăng lốc trên băi biển. Những chiếc dù được sơn màu sặc sỡ để che đậy những vết vá chằng chịt tổ tôm. Những chiếc dù của định kiến ! Những chiếc dù của luật lệ.Tôi đă đôi lần vấp ngă trước hàng rào ấy, nhưng anh đă sốc tôi dậy d́u tôi đi tiếp. Chúng tôi đi dần vào biển. Biển mở rộng ṿng tay đón lấy chúng tôi, ấm áp, yêu thương. Chúng tôi đang đi dần vào long biển. Chúng tôi lặn t́m những báu vật trong ḷng đại dương. Dưới đáy biển lung linh với san hô và tảo. Chúng tôi đi t́m những viên ngọc trai trong nằm trong vỏ những con ṣ sống lâu năm dưới đáy biển. Nhưng con ṣ mà có lần trong đời đă mở ḷng ra đón nhận những hạt cát nhỏ của biển khơi đi lạc. Những con ṣ ấy đă ngậm lấy những hạt cát vào ḷng ấp ủ, nâng niu . Rồi chúng tự tiết ra những dung chất của đớn đau, của thống khổ để bao bọc hạt cát nhỏ nhoi kia, che chở những hạt cát ấy trước đổi thay nghiệt ngă của thời gian. Ngày qua ngày hạt cát được bao bọc bởi con ṣ kia trở nên sáng lạn, lấp lánh như sao trời- Những hạt ngọc của đáy biển được thành h́nh. Những đau thương bao bọc nó làm nên sự bền bĩ và màu sắc lấp lanh tinh khôi. Chúng tôi đă t́m ra những viên ngọc của những đớn đau và bền bĩ! Và cũng như hạt cát và con ṣ kia,chúng tôi cuộn ḿnh vào nhau , che chở nhau qua những cơn dông tố cuộc đời . Chúng tôi cuộn ḿnh vào nhau, siết chặt ṿng tay rồi ngủ say trong ḷng biển cả....

 
  Reply Quote Notify of replies

 7   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:05am
Started by caomientu | Post by caomientu
Nếu 9
Vũng Tàu, Ngày không mưa. Một tháng sau ngày cưới

Đầu gối lên thuyền hay lên môi
Đời vẫn ngược ḍng con nước trôi.
Ḿnh lùa ảo mộng vào tay sóng.
Ôi biết làm sao nói một lời.
Nghiêng ngă bờ sông mấy giọt mưa
Gọi buồn duyên kiếp thuở xa xưa.
Ta đi phiêu dạt mang hờn tủi
Giấu cả đời nhau , nước mắt thừa.
Cũng một mùa ngâu ta gặp nhau.
Bờ môi điên dại nụ t́nh đau.
Buồn xưa xin đốt làm ánh lữa.
Soi một mùa đông trong mắt sâu.
Rồi mai ḿnh về đâu ? Về đâu?
Có nghe se sắt lời kinh cầu?
Áo xưa c̣n tím mùa nhung nhớ
Khóac hộ dùm ta giấu bớt sầu

Như muốn trốn chạy cái bức bối của những ngày không mưa Sài G̣n, trốn chạy khỏi những tuyệt vọng , những bế tắc mà không thể nào và sẽ không bao giờ giải quyết được, Chúng tôi quyết định đi chơi một chuyến. Lần nầy chúng tôi lại ra biển.Cứ như có xếp đặt từ trước vậy, Ngày mới quen Ông đưa tôi lên rừng. Đến lúc sắp chia tay Ông lại đưa tôi xuống biển !..
Khác với chuyến đi trước , lần nầy tâm trạng của tôi rất ngổn ngang. Không biết có phải đây là quyết định điên khùng nhất của ḿnh không khi tôi vừa cưới vợ được chưa đầy hai tháng !Không biết có nên tiếp tục làm cho câu chuyện đă quá rắc rối nầy càng thêm phức tạp nữa hay không ? Hay cứ để những chuyện cần phải lăng quên đi dần vào quên lăng. Hiểu được những điều nầy đă khó mà thực hiện theo lại càng sao mà khó khăn! Nếu như cả hai ta trước kia biết hành động đúng như lư trí mách bảo th́ bây giờ đâu có phải vướng vào ṿng hệ lụy? Thôi th́ một lần cuối nữa thôi ch́u theo cảm giác của con tim để rồi mai sau có nh́n lại sẽ không phải nói lên lời tiếc nuối.
Suốt đọan đường dài gần trăm cây số mà chúng tôi không nói với nhau một lời. Những lời nói giờ đây dường như đă trở thành vô nghĩa. Tôi biết ông cũng đang có những băn khoăn , suy nghĩ giống như tôi . Có phải quyết định đi chơi lần nầy là một sai lầm nữa trong cuộc đời của ông không? Sau nầy, có đôi khi nghĩ lại nếu ta không có cuộc chuyến đi cuối cùng nầy th́ có thể đời ḿnh sẽ khác!
"Nhắm mắt lại đi ! Hăy cảm nhận Biển trước mặt bằng sự cảm nhận của thính giác và xúc giác và cả bàng Vị giác nữa ! Lúc ấy Ông sẽ thấy biển bằng đôi mắt khác ! Đó là đôi mắt của chính tâm hồn ông ! Biển hiền ḥa khi tâm hồn ông tĩnh lặng. Biển sẽ nổi sóng khi tâm hồn Ông dậy sóng .
“Biển cúa tôi lúc nầy là biển của thời đă mất ! Nó tiêu điều xơ xác với những vỏ ốc và xác cá ươn ! Tôi nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết cũa ḷai chim di cư đang lạc bạn.Những loài chim chỉ trở về khi mùa xuân đến. Nhưng cũng có lúc loài chim ấy sẽ bay về mà không c̣n ai chờ đợi nữa. Vậy là sự trở về ấy có khác ǵ đang những lúc tha hương. Cũng là sự trở lại nhưng với cùng một tâm trạng lúc nó ra đi, cô đơn, tuyệt vọng.Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng của những kẻ cướp biển đang bắn phá vào thành tŕ bằng cát mà bọn trẻ con đă bỏ công xây dựng lúc sáng nay. Những lâu đài được xây dựng lên bằng những ước mơ tuổi thơ không hiện thực.Và có phải v́ được tạo thành trên những ngây thơ và không thực nên những lâu đài ấy dễ dàng sụp đổ?. Tôi nếm được những giọt nước mắt mặn chát của biển đang đêm ngày khóc than cho những cuộc t́nh chóng qua và tuyệt vọng. Mà trong đó có cả cuộc t́nh của ḿnh nữa người tôi yêu !"
" Cuộc đời Ông rồi sẽ c̣n nhiều đau khổ nữa nếu ông vẫn nh́n đời bằng đôi mắt nhắm!. Những ǵ ông nghe , ngửi, nếm được đều là tưởng tượng mà thôi. Cuộc t́nh ta mà ông luôn ca ngợi bằng những bài thơ và những bức vẽ ấy cũng chỉ là tưởng tượng. Ông hăy nh́n đi! Bầy chim khóc bạn của ông thật ra đang xâu xé nhau v́ vài con cá con mà chúng vừa bắt được. Tiếng kêu của chúng mà ông nghe được chính là tiếng chửơi rủa của những con chim bị giật lấy miếng ngon . Mùi thuốc súng mà ông ngửi thấy chính là mùi thuốc pháo của cánh thuyền chày đă đốt lên mỗi buổi chiều ra khơi . Mùi thuốc pháo ấy sẽ báo hiệu một trận tàn sát sắp diễn ra không thương tiếc cho đàn cá vô tội ng̣ai khơi kia. Những giọt nước mắt của biển mà ông nếm được chẵng qua là những giọt nước ô nhiểm từ các chất thải và từ rác rến mà đám khách du lịch và những gánh hàng rong bỏ lại trên băi cát sáng nay. Những ǵ ông nh́n thấy trong lúc nhắm mắt chỉ toàn là mơ thôi ! Cuộc đời thật khác với những ǵ ông mơ thấy. Sáng mai, Băi biển nầy sẽ rực rỡ trở lại khi người ta bày ra những hàng quán và những chiếc ô đủ màu sắc . Những dấu vết hoang tàn mà ông thấy đêm nay sẽ biến mất, hoặc ít ra cũng bị che giấu đi . Tôi và ông và những ǵ của ngày hôm qua cũng sẽ biến mất, không c̣n dấu vết "
"Xin đừng nói thế vào lúc nầy, dù những lời ông nói đều là sự thật. Nếu nhắm mắt để thấy ông c̣n nằm bên cạnh th́ tôi xin được như thế nầy mà ngủ măi, không phiền muộn, không hối tiếc. Tôi thà nhắm mắt để cảm nhận sự ấm áp của ṿng tay nầy , cảm nhận được cả hơi thở nhẹ nhàng lướt qua da thịt. Ṿng tay yêu thương không dung tục, không ham muốn. Hơi thở nhẹ nhàng không dục vọng , không đam mê. Tôi thấy ḿnh như đứa trẻ con đang cuộn ḿnh say ngủ trong ṿng tay che chở của người cha. Tôi nhắm mắt để thấy ḿnh b́nh an, thấy ḿnh thanh thản. Đừng bắt tôi phải mở mắt ra vào một buổi sáng không có ông Một buổi sáng xa lạ ở một nơi xa xôi khác. Lúc ấy tôi sẽ hoang mang, chông chênh trong tuyệt vọng. Một ḿnh tôi giữa cuộc sống muôn ngàn dối trá lọc lừa rồi cũng sẽ biến đổi tôi thành một kẻ khác , không c̣n là chính tôi nữa!"

 
  Reply Quote Notify of replies

 8   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:03am
Started by caomientu | Post by caomientu
Th́ 8

Đêm ấy tôi đă khóc! Nước mắt của một người đàn ông đă lâu rồi không khóc sao mà tức tưởi, đớn đau. Tha lỗi cho tôi khi đă khóc trong khi phải cười vui cho niềm hạnh phúc của bạn. Nhưng tôi không thể lừa dối những cảm xúc của ḿnh. Càng kiềm nén bao nhiêu th́ càng khổ sở bấy nhiêu. Thôi th́ cứ xem như là tôi đang say rượu. Một người say th́ khóc không lư do ǵ cũng dễ được cảm thông hơn. Mà tôi th́ có bao lần được say trong đời? Cho nên có bao giờ được cho phép ḿnh rơi lệ?
Cuộc đời tôi chưa bao giờ gục ngă trước bất cứ một thử thách nào. Cuộc đời tôi không bao giờ tin vào những ḍng nước mắt. Sự nghiệp công danh mà tôi gầy dựng nên cũng bằng ư chí sắt thép và đôi mắt ráo khô. Thế mà tôi đă thất bại! Tôi thất bại thật rồi! Thảm hại, ề chề. Mà kẻ khiến tôi ngă gục không ai khác hơn chính là ông. Một người con trai mềm yếu.
Đêm ấy tôi đă uống thật nhiều mà sao những ly rượu đắng cay ấy không thể lấp đầy trong tôi khoảng trống hụt hẫng? Khỏang cách giữa hai chúng ta chỉ là một tầm tay mà sao bây giờ tôi không tài nào vói được? H́nh ảnh Ông bỗng trở nên nhạt nḥa méo mó trong đôi mắt cay mờ của tôi. Sao tôi muốn được níu ông lại cùng tôi đến thế? Nhưng mọi chuyện dường như đă muộn màng rồi! H́nh ảnh ấy như lùi xa tôi ra và ch́m dần trong bóng tối.
Đêm ấy tôi đă khóc! Khóc cho một cuộc t́nh ảo chưa bao giờ khởi cuộc. Khóc cho một vật báu bị đánh mất mà trước đó chưa bao giờ là của tôi. Khóc cho một sự ra đi mà chưa lần nào đến được.
“Cách sông nên phải lụy đ̣
Tối trời nên mới lụy cô bán dầu
Trần gian mờ mịt bễ dâu
Lụy t́nh nào tránh được đâu hởi người?”
Xin đừng trách tôi đă không chôn giấu những cảm xúc vào tận cùng của bóng tối. Lụy t́nh nào tránh đươc đâu? Th́ thôi hăy cứ xem như những giọt nước mắt hiếm hoi nầy là cơn mưa cuối mùa để rồi ngày mai đất trời sẽ bước sang một mùa mới, ngập tràn ánh nắng. Hăy cứ xem những ḍng nước mắt đắng cay nầy là nhưng cơn băo cuối cùng quét sạch những tàn tích cũ, trả lại cho thành phố nét thanh xuân tươi mới của những ngày b́nh yên. Cơn mưa cuối lúc nào cũng dầm dề thểu năo. Trận băo muộn bao giờ cũng dữ dội gầm gào. Một lần nữa thôi rồi sẽ hết.
Ừ! Th́ là như thế! Cứ đi đi! Xuôi theo ḍng chảy của thời gian. Xuôi theo ḍng trôi của cuộc sống. Ông và cả tôi nữa. Đă đôi lần chúng ta đă thử nắm tay nhau đi ngược ḍng mong t́m về thượng nguồn hạnh phúc. Nhưng những cố gắng kiệt sức kia cũng không thể nào chiến thắng được sức chảy của định kiến và cuộc đời. Cả hai ta đều hiểu được rằng ḿnh đă không đủ can đảm để lánh xa cuộc đời th́ rời nhau ra lúc nầy để khỏi phải làm những người hèn nhác. V́ chỉ những kẻ hèn nhác mới tự đi t́m đến cái chết. Mà cuộc t́nh ḿnh dường như chỉ có hai con đường để chọn: Hoặc chết hoặc ra đi.

 
  Reply Quote Notify of replies

 9   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 02:01am
Started by caomientu | Post by caomientu
Sài G̣n. Những ngày không mưa. Một chín chín bảy

Thôi nhé! Tôi đi .Ngày mưa không đến nữa là ngày không c̣n tôi nữa..
Thôi nhé ! Tôi đi. Lần nầy chắc là măi măi. Sẽ không c̣n những chiều lang thang dưới cơn mưa giông tầm tă . Không c̣n những hẹn ḥ , những đợi chờ và những trách móc. Không c̣n những vật vă đớn đau v́ một cuộc t́nh không có khởi đầu mà đă vội kết thúc. Ừ tôi đi ! Tôi nên đi ! Tôi phải đi ! V́ mưa đă tạnh, những ảo mộng cũng phải tan biến để nhường lại bầu trời trong xanh cho những hiện thực được sáng tươi.
Những đóa hoa bất tử vẫn c̣n trong b́nh nay đă héo khô. Không ! Những đóa hoa ấy vốn đă héo khô từ khi mới nở. Như cuộc t́nh tôi cũng khô héo từ lúc mới quen. Những đóa hoa ấy vẫn sống như cái tên bất tử mà đời trao tặng. Vẫn phải sống dù sống trong h́nh hài xác xơ. Tôi đau đớn nhận ra t́nh ḿnh rồi cũng thế ! Cũng sống măi nhưng không bao giờ thắm tươi.
Đám cưới trôi qua một cách êm đẹp. Hai họ nh́n nhau hoan hỉ. Cô dâu xinh xắn đáng yêu. Chú rể hiện lành và chung thủy. Phải ! Chung thủy ! Xa cách nhau bao nhiêu năm nay trở về thấy anh vẫn thế ! Vẫn hiền lành, mộc mạc và đặc biệt là thủy chung. Ừ ! nào ai có hiểu được tôi bằng chính tôi.
Đám cưới trôi qua êm đẹp với chú rễ xuưt mất tích ngay đêm trước ngày đón dâu. Những lời hứa yêu nhau trọn đời trước bàn thờ Chúa trong đôi mất dịu vợi xa vắng. Tôi uống từng chung rượu mừng như để khỏa lấp những nổi buồn chất chứa. Như thể nếu không nốc rượu vào th́ những niềm riêng sẽ trổi dậy, sẽ nổi lọan, ngổn ngang. Thế là tôi cứ uống , cứ nén nổi buồn của ḿnh xuống đáy ḷng, cố kiềm nén cơn nổi giận chực như muốn nổ tung ra. Tôi giận cho cuộc đời, cho số phận và nhất là tôi giận chính tôi. Tôi giận cả ông nữa người-tôi -yêu !
Nhiều nụ cười , nhiều lời chúc tụng được ban phát ra một cách hào phóng. Mọi người đến đây với chỉ một nhiệm vụ là để làm chứng cho niềm hạnh phúc của anh và em. Nhưng em ơi ! Trong âm thanh những tiếng cười và những lời chúc tụng kia có âm thầm một tiếng than và vài ḍng nước mắt. Mà chỉ cần một chút quan sát th́ em sẽ nhận ra. Nếu như em nhận ra th́ chúng ḿnh giờ đă khác.
Ông-người-tôi-yêu ! Xin cám ơn v́ những ḍng nước mắt ! Suốt đời tôi sẽ mang ơn những ḍng nước mắt ấy .. Những ḍng nước mắt cho tôi thấy cuộc đời nầy thật đáng sống. Cho tôi thấy ư nghĩa của cụm từ yêu thương. Những ḍng nước mắt ấy rồi sẽ theo tôi suốt cuộc hành tŕnh của cuộc đời. Sẽ an ủi tôi khi tôi thất bại và buồn đau. V́ tôi biết rằng ngày xưa đă có người khóc v́ tôi th́ sẽ có người khóc cho tôi , người ấy chính là ông đó !
C̣n bao lâu nữa ? Vài tháng ? Vài tuần hay vài phút ? Tôi bần thần trước quyển lịch không xé với hy vọng viển vông rằng nếu không xé lịch th́ thời gian sẽ không trôi. Mà tại sao lại không tin vào sự viển vông cho được khi chính cuộc t́nh ḿnh cũng là ảo ảnh? Nếu như lúc ấy thời gian không trôi nữa th́ đời ḿnh giờ đă khác....

 
  Reply Quote Notify of replies

 10   Tho Van/Poem Prose / Re: Nếu...Th́...  on: Sep 28th, 2009, 01:59am
Started by caomientu | Post by caomientu
NẾU 8
Sài G̣n, Đường về nhà. Hai tuần Trước Ngày cưới

"Tôi cưới vợ!"
"Hả ?"
"Ừ ! Cưới gấp !"
"Chừng nào ?"
"Hai tuần nữa! Ngày mai cô ấy vào Sài G̣n. Cưới xong rồi đi !"
"C̣n Ông th́ sao ? Vẫn ở lại Sài g̣n?"
"Thu xếp công việc xong cũng đi ! "
"Sao bây giờ mới nói?"
"…Chính tôi cũng bất ngờ...Không chuẩn bị tâm lư kịp... Ông giúp tôi nghe! "
"...Ừ ! Để tôi lo"
"Hả ? "
" Tiệc cưới !"
"Cám ơn !"
" Ơn nghĩa ǵ !sắp thóat nợ đời , vui quá !"
"Ừ ! Vui quá !"
“Ăn mừng đi ! Thành công rồi?”
“Hả?”
“Th́ người như ông mà cũng cưới được vợ”
“Ừ! Ăn mừng nghe!”

Cách sông nên phải lụy đ̣
Tối trời nên mới lụy cô bán dầu
Trần gian mờ mịt bễ dâu
Lụy t́nh nào tránh được đâu hởi người !
(Ca dao )
Tần ngần trước xấp thiệp mời đám cưới c̣n chưa ghi tên người nhận, tôi không biết sẽ mời những ai và phải bắt đầu từ việc nào trước. Tất cả sự việc xảy ra nhanh chóng đến không kịp có thời gian để mà ứng phó . Một cú điện thọai viễn liên báo tin mẹ em sắp mất. Nguyện vọng cuối cùng của bà là muốn nh́n thấy em được yên bề gia thất. Em sẽ vào Sài G̣n trong một tháng. Cưới xong rồi đi ngay. Anh thu xếp xong công việc cũng nên về . Vợ chồng sống và làm việc gần nhau là tốt nhất !
Vô lư !Đúng là vô lư thật ! Tại sao lại là lúc nầy ? Tại sao chuyện nầy không xảy đến sớm hơn ? Sáu tháng trước chẵng hạn ! Chỉ nửa năm trước thôi tôi đă mong chờ điều nầy biết bao ! Một mái ấm gia đ́nh bên cạnh một người vợ đảm đang và hiền thục. Biết nhau từ thuở nhỏ, yêu nhau hơn mười năm nhưng thời gian chúng tôi gần nhau thật quá ngắn ngủi . Công việc và các lư do không tên khác cứ cuốn chúng tôi đi càng ngày càng xa xôi. Đến nỗi những giờ phút nói chuyện qua điện thọai cũng thu ngắn dần đi theo năm tháng. Rất nhiều lần tôi đă đề nghị một cuộc hôn nhân để kết thúc những cuộc điện đàm ngày bắt đầu trở nên càng nhạt nhẽo. Đă có lúc tôi đă hứa sẽ rời bỏ Sài G̣n rời bỏ công việc của ḿnh để được sống gần em hơn, nhưng luôn nhận được những lần lữa của em: Chưa phải lúc. Sự nghiệp là quan trọng hơn vân vân và vân vân.
Đúng lúc tôi gần như quên bẵng th́ em đột ngột trở lại. Đột ngột đưa ra lời đề nghị cưới. Một cuộc đám cưới cũng sẽ đột ngột không kém !
Tự dưng cảm thấy như ḿnh là kẻ phản bội. Tự dưng thấy như ḿnh đang lừa dối mà kẻ đang bị lợi dụng chính là bản thân ḿnh, t́nh cảm của ḿnh. Quyết định nầy giống như một cuộc trốn chạy. Tôi chạy trốn một t́nh cảm mà chính tôi đă cố t́nh nhen nhóm, rồi sợ hăi cho những hậu quả không lường sẽ ập đến.
Ừ ! Tôi đang liều lĩnh. Tôi đánh vận cuộc đời ḿnh bằng một bài toán hôn nhân. Tôi chạy trốn một mối hiểm nguy nầy để đổi lấy một nguy hiểm khác. Một hôn nhân b́nh thường thay thế cho một t́nh cảm bất b́nh thường. Tôi nhắm mắt cố h́nh dung ra cuộc sống của ḿnh trong vai tṛ một người chồng, người cha trong những ngày sắp tới. Những ngày ấy chắc sẽ êm đềm nhưng nhạt nhẽo. Cái cảm giác êm đềm của mặt nước trong ao tù chật hẹp chẵng bao giờ được giải thóat để trôi ra sông, về với biển. Một vũng nước đọng chờ sức nóng mặt trời hóa khiếp cạn khô.
Vậy mà tôi cũng đă đồng ư ! Nếu như tôi nói không , nếu như tôi dành cho ḿnh thêm một thời gian cần thiết để suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định quan trọng nầy. Nếu như tôi hiểu rơ được chính tôi hơn th́ cuộc đời ḿnh bây giờ đă khác...
Nếu như lá theo dông không hẹn trước.
Nếu như không chờ nữa, Nếu như quên.
Nếu như ḷng sau giông băo đă b́nh yên.
Xin đừng về xáo động.
Nếu như đă theo sông dài biển rộng.
mănh t́nh trôi.
Nếu như nhạt nḥa
Ánh mắt
Bờ môi.
Hóa đá
lâu rồi !
Nếu như có một nếu như khác nữa.
Xin sóng nầy xóa sạch bến bờ kia.
Nếu như em về mà kẻ khác ra đi,
Th́ xin hăy, người ơi !
Đừng quay lại !
Cho ta cứ sống ḥai trong điên dại
Măi khuất mù trong ảo tưởng triền miên.



 
  Reply Quote Notify of replies


Link to convert to Unicode

Song That Homepage
Song That (C) 2003-2004. All Rights Reserved.

Monthly Ad-Free Plan!

$6.99 Gets 50,000 Ad-Free Pageviews!

This Board Hosted For FREE By SuddenLaunch
Get Your Own Free Message Board!